Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011

Lý lẽ của em


Anh nói: Anh sợ

Em thấy tim mình nhói đau

Phải chăng em là cớ vấp phạm cho anh?

Em đã rời xa anh trong lúc em cần anh nhất

Anh đã đi mang thêm một vết thương

Em nhẹ lòng bớt đi một ân tình.

Thực ra anh biết chúng ta phải đi chung một con đường

Nhưng chất liệu giới hạn nên sợ,

Mong ngày nào đó anh can đảm chấp nhận.

Em không thể đem phân tích một lý lẽ rành mạch như anh

Em chỉ biết sống và yêu

Lý lẽ của em đơn giản và mỏng manh:

Yêu và hướng về Sự Sống

Dù có bị thương nhưng không thể chết
.
Nguyện cầu anh bình an!
MB 2008 


4 nhận xét:

  1. Nguyễn viết Hiệnlúc 01:53 23 tháng 9, 2011

    Muối biển ơi anh thích bài thơ này!

    Trả lờiXóa
  2. Hì, hồi đó viết xong bài này, em cũng chẳng cho đó là thơ, nhưng anh Thái Thanh thích nó và gọi là thơ

    Trả lờiXóa
  3. anh chờ mãi nhưng em không đến
    đà lạt buồn mong ngóng người ơi !

    Trả lờiXóa
  4. hic hic, anh ơi, theo như kế hoạch, đoàn đi chính xác gồm 3 người em, Đặng Kim Thoa và anh Thái Thanh. Nhưng sau đó, Hai người kia đều bận vì có việc đột xuất, hihi, còn em một mình con đường không biết đi đâu về đâu?
    Đà lạt ơi! bao giờ được nhỉ?

    Trả lờiXóa