Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

Thiếu



Hai mảng màu tương sinh
hòa vào nhau, 
tối đen...
Hai cá thể khuyết
lắp rắp, 
vỡ tan...



Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

CUỐI ĐÔNG



Bình thường tầm này, mình và con gái sẽ chuẩn bị cho mấy ngày Tết sắp đến: dưa hành, củ cải muối... Nhưng năm nay, có lẽ sẽ là năm chán nhất vì mình sẽ chẳng chuẩn bị gì cả. Không hiểu sao mình không mong năm cũ đi, dù nó chẳng có gì vui, toàn chuyện vớ vẩn. Nhưng đón một năm mới cũng chẳng có gì khả quan hơn. 
Nếu chỉ có một mình, mình sẽ một balo mà đi lòng vòng xem đất Việt nam nó còn đủ độ dài và rộng không? Tuy nhiên sau một kỳ học vất vả, con gái cần nghỉ ngơi lấy sức bước vào kỳ học sau nên đành phải ăn Tết hihi... vậy là ngày mai mình sẽ đi sắm Tết. Có ai muốn đi ch Tết với mình thì cùng đi nhé!

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

NGÀY ĐẦU NĂM


 Định chẳng post gì, nhưng rẽ qua chỗ anh em, bạn bè, ai cũng hồ hởi cho ngày đầu năm. Thời gian đi rồi, chẳng níu kéo được gì, có chăng chỉ là một tấm lòng biết chạnh lòng mà thôi. Nhìn từng mảnh đời oan nghiệt, cảm những con người dấn thân, và sống một cuộc sống chết dở. Ngày đầu tiên của năm mới xin dâng lên Cha Hắng Sống này con đây, gia đình con đây, xin Cha gìn giữ và Thánh hóa.
Lạnh, dù trong chăn ấm vẫn lạnh, chợt nhớ ra, giờ này bao người xa quê còn chịu cái rét xé người của gió bờ hồ, những anh chị em bị giam cầm bất công đang chịu cái lạnh của tình người. Thoáng về một bóng dáng sân khấu khi các nhân vật đa phần là phản diện. Từng mảnh đời lố nhố đục - trong giữ làm sao đây?

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Mùa đông năm nay


Kể từ dạo đó, mùa đông dường như ấm áp hơn bởi không gian của màu đỏ của ánh đèn, của người xe tấp nập và của tiếng nhạc hân hoan. Đêm Chúa vào đời, người người đều cảm nhận được hơi ấm từ máng cỏ, bình an nơi trẻ thơ Giê su. 





Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012

GỌI TÊN NHAU


Khi chúng ta cất tiếng khóc chào đời . Cái mà một sinh linh bé nhỏ còn chưa biết gì có được đầu tiên trên cuộc đời này: Đó là một cái tên. Một cái tên sau chín tháng mười ngày hoặc có thể lâu hơn nữa... Sau bao nhiêu ngày suy nghĩ, đắn đo bố mẹ đã đặt cho ta. Và từ đó cái tên gắn liền với ta. Nó sẽ theo ta đi đến hết cõi tạm trần gian. Và có thể còn lưu lại mãi mãi... trên một tờ gia phả.

Một cái tên trong giấy khai sinh giúp ta hiện hữu. Một cái tên trong sổ hộ khẩu giúp ta là một công dân hợp pháp. Một cái tên trong sổ điểm giúp ta có chỗ ngồi trong lớp học. Một cái tên trong sổ lương giúp cho ta tồn tại. Một cái tên trong giấy kết hôn giúp ta có một tổ ấm. Tên còn theo ta và đại diện cho ta ở rất nhiều nơi, nhiều chỗ mà cuối cùng là trong giấy chứng tử và nằm lại vĩnh viễn trên một bia đá lạnh lẽo.

Trong cuộc đời của mỗi chúng ta chẳng ai có thể mãi gọi tên nhau được. Dù cho đó là người thân hay là người mà ta yêu hơn chính bản thân ta. Vì trong một đời người chúng ta còn có biết bao nhiêu cái tên để mà gọi...Khi đau khổ ta gọi tên cha mẹ. Khi cần chia sẻ ta gọi tên bạn bè. Khi tức giận ta gọi tên kẻ thù và khi yêu thương ta gọi người yêu dấu ... Mỗi cái tên chỉ chiếm một phần nào đó trong tâm hồn của ta. Dù cho nó có để lại trong ta yêu thương chất ngất hay thù hận khôn cùng...

Và ta cũng không ích kỷ mong ai đó sẽ mãi gọi tên ta. Chỉ mong sao trong dòng đời xuôi ngược, hợp tan nếu may mắn được gặp lại nhau thì xin còn... nhớ tên nhau... mà gọi.

Vậy chúng ta hãy sống sao cho mỗi một lần gặp gỡ là một lần còn nhớ được tên nhau. Để một tháng ,một năm hay có thể mười năm sau gặp lại trong ký ức của mỗi người vẫn còn hiện về một cái tên...

Hãy sống và đừng để tên của ta lẫn vào muôn vàn cái tên khác giống nó trên đời này. Con người là hữu hạn nhưng cái tên là vô hạn... Hãy sống sao cho đến khi nhắm mắt lìa đời vẫn được một lần...
XIN CÒN GỌI TÊN NHAU...
                                          Pierre Marie  (st)