Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2024

MƠ HỒ


Có một loại ngôn ngữ

Chỉ dành cho chính mình

Vệt màu xám

bỏ
bên hiên
chút nắng
có chút gió
tên gọi bình an?

Tỉnh cơn mơ
Tôi hay bạn?
Chưa biết
Có chuyến đi
Có gì đó không trọn vẹn
Có gì đó phải dừng lại
Tôi không hy vọng đó là bạn
Là tôi?
Tại sao?


16/8/2015

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2024

7,8...

Biển 
ào ạt sóng 
nước trào bờ 
cuốn hạt cát trôi xa.

Golgotha 
đồi yêu 
Bóng chàng đó 
Chờ ai Lời ước hẹn ngàn xa...
24/7/2015
 

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

DANG DỞ




anh chạm được vào Ngài
khi nắm bàn tay em
là tìm được con đưởng thẳng nhất
mở được con tim không lối vào
dừng bước lao xao
một nơi nào đó không em
                                                                                               24/06/15

4,5,6,...

ám ảnh bởi mộng mị
tôi đi tìm tôi
giữa đời

mang linh hồn mau đen
đi tìm Nguồn Sáng

một chút thấy ngọt
thêm một chút đáng tái tê
                    24/6/15

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2015

TỪ BỎ


Đã đến lúc hạ tất cả hành trang, người lữ hành dừng lại. Buông bỏ không phải dễ, nhưng đã đến lúc, sẽ trả lại từng người những món quà mang trên vai, giấu trong tim. Vai sẽ nhẹ hều chống chếnh, tim rỗng không chỉ chứa đựng an vui và yêu thương, nhẹ nhàng tắm dòng sông ân sủng, nhấn chìm trong sự bao bọc của Đại Dương. Ngắm nhìn những người bạn ấu thơ người bước ra, người bước vào đoạn đường cam go đó. 
Niềm tin đã không còn, lòng cậy trông cũng không cần nữa, chỉ còn tình yêu không mãnh liệt, không sôi nổi nhưng là tất cả. 

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2015

XIN ĐỪNG LÀ TÌNH


Mùa đông miền Bắc lạnh, cái lạnh ngấm sâu vào da thịt. Nhưng cũng chẳng bằng cái lạnh của miền Trung, mình chọn miền Trung cho chuyến đi lần  này cũng không nghĩ tới sẽ lạnh như vậy. Thấy xe  toàn leo mà ít gặp những con dốc chạy dài, hai bên đường những vạt đồi trồng trà xanh ngút ngàn, mờ ảo trong sương giá. Chắc sắp đến nơi cần đến rồi, Hôm nay, đáng ra mình phải có mặt ở miền Nam ấm áp để chào mừng chú em ra đời với mấy món món nhậu khoái khẩu. Nhưng mình lại lỡ hẹn vì chuyến đi này, trước khi gặp em mình muốn hỏi Chúa vài điều. Vậy hẹn em sau vài ngày nhé!
Vùng cao này không phải sa mạc, cây cối xanh tuơi, vị trà chát rồi ngọt lịm sau khi tắm đẵm sương đêm, khí Tuyệt của thời khắc, của đất trời vây kín những búp non mỏng manh, sản sinh ra một hương vị lá mê hoặc lòng người.
Đôi khi người ta hay dùng một thứ tình nào đó để biện minh cho sai lầm, mình thì không mong như thế, đơn giản chỉ là bản năng của tạo vật với chất liệu giới hạn và bao bọc bởi tội nguyên tổ. Nhưng hãy như cây trà kia, chẳng ngại toan tính lo sợ khắc nghiệt bật ra chồi non dễ thương.
Mùa Chay sớm 5/2/2015

Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2014

Lặng


Giữa bản hùng ca, cần một khoảng lặng cho hồn thêm sâu,
Giữa bão giông, có mắt bão yên bình,
Giữa dòng đời hối hả, cần một khoảng lặng ... để tìm lại chính mình.
Giữa muôn ngàn ước muốn, con ước muốn Ngài chiếm lĩnh: Này con đây!

==========
Lâu lắm rồi, cứ đi loanh quanh mãi mà không trở lại ngôi nhà ấm áp này! Mùa đông lạnh cứng cả con tim. Dường như cái hoang lạnh của rừng núi khiến nó lạc bước không về nhà. Tuy không đèn hoa, không lung linh nhưng được cởi bỏ những thứ khoác trên người làm nó nhẹ nhàng hơn. Mong ước của nó có xa xôi đâu nhỉ, sao khó đến thế? Nó tiếc cho cuộc gặp đó đã lấy đi suy nghĩ của kiếp người để lại sự ngây ngây đến tội nghiệp. Đông đi xuân đến từng bước luân hồi không có điểm dừng. Mong một bờ giếng nhưng lại không thể dừng chân . Đêm vẫn cứ dài và lạnh , ánh đèn có lúc leo lét bởi sự thờ ơ. Lúc tàn đêm là lúc tâm trí đã rã rời.

Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013

Giao ước




Mẹ

Dừng thời gian con

Chặn ký ức

Chờ đợi

Chuỗi ngày bám vào định hướng

Yêu

Tồn tại hay hư vô?
         MB13/07/13

Tâm tình






Lời kinh con dâng

Đong đầy sương gió

Mím môi khô đuổi tâm trí bay cùng trăng sao,

theo bóng người chiều nao

đứng đó

Tình vào thế

Ai say men,

để ngàn đời vẫn hát khúc tương tư?
                        MB13/07/13

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Tản mạn


Mấy ngày này, mình đi nhiều, nhìn nhiều, thấy nhiều ở cái xứ sở khác với xứ sở quê mình. Khí hậu ở đây oi bức lắm, nắng, khói xe, tiếng ồn... trên 3 chặng xe bus đêm, mình ra đến biển. Đón cái gió biển mát rượi mà chẳng muốn quay trở lại cái thành phố mình phải quay lại. Thế mới biết mùa Chay là chấp nhận điều không mong muốn, nhưng phải qua nó mình mới trở về nhà Cha mình được. Mình thích cái cảm giác một mình trước biển, chỉ một mình thôi. Cứ mỗi mùa Chay về, bọn mình hay bảo nhau: ráng chờ đợi Phục sinh, và chờ đợi. Chờ đợi đã thành thói quen. Đôi khi quá mệt mỏi, đôi mắt có ríu lại nhưng lại nhanh chóng được đánh thức bằng tiếng thì thầm của nội tâm. 
Sang tuần, mình về nhà rồi, sẽ gặp lại mọi người thân quen cùng nhau hát: Chúa trong lòng con...

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

Thiếu



Hai mảng màu tương sinh
hòa vào nhau, 
tối đen...
Hai cá thể khuyết
lắp rắp, 
vỡ tan...



Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

CUỐI ĐÔNG



Bình thường tầm này, mình và con gái sẽ chuẩn bị cho mấy ngày Tết sắp đến: dưa hành, củ cải muối... Nhưng năm nay, có lẽ sẽ là năm chán nhất vì mình sẽ chẳng chuẩn bị gì cả. Không hiểu sao mình không mong năm cũ đi, dù nó chẳng có gì vui, toàn chuyện vớ vẩn. Nhưng đón một năm mới cũng chẳng có gì khả quan hơn. 
Nếu chỉ có một mình, mình sẽ một balo mà đi lòng vòng xem đất Việt nam nó còn đủ độ dài và rộng không? Tuy nhiên sau một kỳ học vất vả, con gái cần nghỉ ngơi lấy sức bước vào kỳ học sau nên đành phải ăn Tết hihi... vậy là ngày mai mình sẽ đi sắm Tết. Có ai muốn đi ch Tết với mình thì cùng đi nhé!

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

NGÀY ĐẦU NĂM


 Định chẳng post gì, nhưng rẽ qua chỗ anh em, bạn bè, ai cũng hồ hởi cho ngày đầu năm. Thời gian đi rồi, chẳng níu kéo được gì, có chăng chỉ là một tấm lòng biết chạnh lòng mà thôi. Nhìn từng mảnh đời oan nghiệt, cảm những con người dấn thân, và sống một cuộc sống chết dở. Ngày đầu tiên của năm mới xin dâng lên Cha Hắng Sống này con đây, gia đình con đây, xin Cha gìn giữ và Thánh hóa.
Lạnh, dù trong chăn ấm vẫn lạnh, chợt nhớ ra, giờ này bao người xa quê còn chịu cái rét xé người của gió bờ hồ, những anh chị em bị giam cầm bất công đang chịu cái lạnh của tình người. Thoáng về một bóng dáng sân khấu khi các nhân vật đa phần là phản diện. Từng mảnh đời lố nhố đục - trong giữ làm sao đây?

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Mùa đông năm nay


Kể từ dạo đó, mùa đông dường như ấm áp hơn bởi không gian của màu đỏ của ánh đèn, của người xe tấp nập và của tiếng nhạc hân hoan. Đêm Chúa vào đời, người người đều cảm nhận được hơi ấm từ máng cỏ, bình an nơi trẻ thơ Giê su. 





Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012

GỌI TÊN NHAU


Khi chúng ta cất tiếng khóc chào đời . Cái mà một sinh linh bé nhỏ còn chưa biết gì có được đầu tiên trên cuộc đời này: Đó là một cái tên. Một cái tên sau chín tháng mười ngày hoặc có thể lâu hơn nữa... Sau bao nhiêu ngày suy nghĩ, đắn đo bố mẹ đã đặt cho ta. Và từ đó cái tên gắn liền với ta. Nó sẽ theo ta đi đến hết cõi tạm trần gian. Và có thể còn lưu lại mãi mãi... trên một tờ gia phả.

Một cái tên trong giấy khai sinh giúp ta hiện hữu. Một cái tên trong sổ hộ khẩu giúp ta là một công dân hợp pháp. Một cái tên trong sổ điểm giúp ta có chỗ ngồi trong lớp học. Một cái tên trong sổ lương giúp cho ta tồn tại. Một cái tên trong giấy kết hôn giúp ta có một tổ ấm. Tên còn theo ta và đại diện cho ta ở rất nhiều nơi, nhiều chỗ mà cuối cùng là trong giấy chứng tử và nằm lại vĩnh viễn trên một bia đá lạnh lẽo.

Trong cuộc đời của mỗi chúng ta chẳng ai có thể mãi gọi tên nhau được. Dù cho đó là người thân hay là người mà ta yêu hơn chính bản thân ta. Vì trong một đời người chúng ta còn có biết bao nhiêu cái tên để mà gọi...Khi đau khổ ta gọi tên cha mẹ. Khi cần chia sẻ ta gọi tên bạn bè. Khi tức giận ta gọi tên kẻ thù và khi yêu thương ta gọi người yêu dấu ... Mỗi cái tên chỉ chiếm một phần nào đó trong tâm hồn của ta. Dù cho nó có để lại trong ta yêu thương chất ngất hay thù hận khôn cùng...

Và ta cũng không ích kỷ mong ai đó sẽ mãi gọi tên ta. Chỉ mong sao trong dòng đời xuôi ngược, hợp tan nếu may mắn được gặp lại nhau thì xin còn... nhớ tên nhau... mà gọi.

Vậy chúng ta hãy sống sao cho mỗi một lần gặp gỡ là một lần còn nhớ được tên nhau. Để một tháng ,một năm hay có thể mười năm sau gặp lại trong ký ức của mỗi người vẫn còn hiện về một cái tên...

Hãy sống và đừng để tên của ta lẫn vào muôn vàn cái tên khác giống nó trên đời này. Con người là hữu hạn nhưng cái tên là vô hạn... Hãy sống sao cho đến khi nhắm mắt lìa đời vẫn được một lần...
XIN CÒN GỌI TÊN NHAU...
                                          Pierre Marie  (st)