Thứ Năm, 17 tháng 11, 2011

Mừng các Thánh Tử Đạo Việt Nam!


Hỡi các Thánh T Đạo Việt Nam 
Đã thắng trận trở về nơi vinh hiển! 
Các Ngài có nghe sóng lúa rì rào tựa biển 
Của cánh đồng Giáo hội Việt Nam. 
Ôi dòng máu hôm qua 
         đã làm nên phù sa màu mỡ 
Và sấm chớp hôm nay 
         khiến đòng tơ mau trổ 
Bông mẩy vàng như hạt giống cha ông. 

Xưa các Ngài mang xiềng gông 
Vẫn hiên ngang ra pháp trường không hề quá khóa * 
Nay cháu con dầu bị khổ sai hành hạ 
Vẫn kiên trung không bỏ Dấu Thánh Giá hằng ngày. 
Xưa các Ngài chịu lăng trì, ngựa xé, voi giày 
Nay cháu con chịu đọa đầy cùm gông rứt thịt 
Và những năm dài tối tăm mù mịt 
Đói rét thân gầy, khát cả lời ca: 
“Cho con vui những ngày lưu đày còn xa …” 

Không sống vì Đạo mong chi phúc Tử Đạo 
Không giao tranh đâu có phút khải hoàn… 
Hỡi các Thánh Tử ĐạoViệt Nam! 
Đã thắng trận trở về nơi vinh hiển 
Xin phù giúp cháu con Ơn Giao Chiến.
                              (Xà lim Phong Quang 9/1974)

* quá khóa: hành động từ bỏ Đúc Tin vào Thiên Chúa cụ thể như bước qua ảnh Chúa hay Thánh Giá


Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

Sự Thách Thức

Thực tình, ai cũng nghĩ mình đang làm những việc tốt nhất cho chính mình, con cái hay mọi người xung quanh. Có nghĩa là tốt nhất có thể, kinh tế để kiếm lời, xây dựng một xã hội phát triển hay ổn định, bình an theo cách nghĩ của bản thân. 
Nhưng chỉ 6 phút, cả thế giới phải im lặng, tự nhìn lại: chúng ta đang đi trên con đường nào: xây dựng, phát triển hay hủy diệt?
 

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

CẦU CHO TỔ QUỐC



“Mẹ ơi đoái thương xem nước Việt nam!
Trời u ám bất công bạo tàn
Mẹ hãy giơ tay ban phúc bình an
Cho Việt nam qua khúc nguy nan”

Lời thánh ca quen thuộc từ thế kỷ trước
Tưởng rằng đến nay lịch sử đã sang trang
Trật tự toàn cầu, hết xâm lược, thực dân
Thế giới thái bình, Việt nam độc lập – tự do – hạnh phúc
Nào ngờ đâu Dân tộc chúng con vẫn còn tủi nhục
Những tiêu chí đẹp kia mới chỉ có trên giấy mực mà thôi.
Bạn thành thù – Thù thành bạn
Thế sự nực cười ra nước mắt Chúa ôi!
Tàu vốn quen trở thành “tàu lạ”
Trong biển trời đêm đâm chìm thuyền cá Việt nam
Lòng gian tham, tàn ác, đảo điên
Vẫn phải củng cố “lòng tin – hữu nghị”!
Không ngờ lịch sử mấy ngàn năm vẫn lặp lại thế
Xưa nước Việt mất Lưỡng Quảng, Vân Nam
Nay Mục Nam Quan. Thác Bản Dốc chẳng còn
Biển đảo thân yêu, ngư dân xám mặt

Nam quốc sơn hà, sách Trời đã định
Xin Chúa thương cứu Tổ Quốc chúng con
Cho Việt nam được hưởng bình yên
Nhà cầm quyền một lòng vì Dân, vì Nước
Tạ ơn Chúa! Xin nhận lời con nguyện ước
Để trọn niềm tự hào hai tiếng VỆT NAM.
                                   Hà Hải
                                   HP09.2009

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

Chuyến đi biệt xứ


 
Qua khung cửa kính nhòe mưa
Trên xe đi biệt xứ
Hảiphòng ơi chào nhé!
Phải xa rồi thành phố thân thương.

              ***
Hỡi em nhỏ trên đường
áo mưa choàng rảo gót,
Hỡi nhà cửa phố phường
dưới mưa sa sướt mướt
Hỡi dòng sông Tam Bạc
đã in dấu bao ngày vui
Ôi ta muốn níu kéo…
Tất cả cảnh vật, đất, người!

              ***
Chuyến đi này, một cuộc chơi khốc liệt
Cược cả tuổi xuân, mối tình đầu tha thiết
Để giữ trọn niềm tin và lý tưởng làm người.
Chấp nhận ngày về quá mịt mờ xa xôi!
                              Hà Hải 13-11-1961

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

HẠNH PHÚC VÔ HÌNH





Có một phú ông vô cùng giàu có. Hễ thứ gì có thể dùng tiền mua được là ông mua về để hưởng thụ. Tuy nhiên, bản thân ông lại cảm thấy không vui, không hề hạnh phúc. 
Một hôm, ông ta nảy ra một ý tưởng kỳ quặc, đem tất cả những đồ vật quý giá, vàng bạc, châu báu cho vào một cái bao lớn rồi đi chu du. Ông ta quyết định chỉ cần ai có thể nói cho ông làm thế nào để hạnh phúc thì ông sẽ tặng cả bao của cải cho người đó. 
Ông ta đi đến đâu cũng tìm và hỏi, rồi đến một ngôi làng có một người nông dân nói với ông rằng nên đi gặp một vị đại sư, nếu như đại sư cũng không có cách nào thì dù có đi khắp chân trời góc bể cũng không ai có thể giúp ông được. 
Cuối cùng ông cũng tìm gặp được vị đại sư đang ngồi thiền, ông vui mừng khôn xiết nói với đại sư: “Tôi chỉ có một mục đích, tài sản cả đời tôi đều ở trong cái bao này. Chỉ cần ngài nói cho tôi cách nào để được hạnh phúc thì cái bao này sẽ là của ngài”. 
Lúc ấy trời đã tối, màn đêm sắp buông xuống, vị đại sư nhân lúc ấy liền tóm lấy cái túi chạy đi. Phú ông sợ qua, vừa khóc vừa gọi đuổi theo: “Tôi bị lừa rồi, tâm huyết của cả đời tôi”. 
Sau đó vị đại sư đã quay lại, trả cái bao lại cho phú ông. Phú ông vừa nhìn thấy cái bao tưởng đã mất quay về thì lập tức ôm nó vào lòng mà nói: “Tốt quá rồi!”. Vị đại sư điềm tĩnh đứng trước mặt ông ta hỏi: “Ông cảm thấy thế nào? Có hạnh phúc không?” - “Hạnh phúc! Tôi cảm thấy mình quá hạnh phúc rồi!”. 
Lúc này, vị đại sư cười và nói: “Đây cũng không phải là phương pháp gì đặc biệt, chỉ là con người đối với tất cả những thứ mình có đều cho rằng sự tồn tại của nó là đương nhiên cho nên không cảm thấy hạnh phúc, cái mà ông thiếu chính là một cơ hội mất đi. Ông đã biết thứ mình đang có quan trọng thế nào chưa? Kỳ thực cái bao ông đang ôm trong lòng với cái bao trước đó là một, bây giờ ông có còn muốn đem tặng nó cho tôi nữa không?”. 
Câu chuyện thú vị này đã khiến tôi chợt nhận ra bản thân mình trong đó. Bạn liệu có phát hiện ra rằng, khi mất đi hoặc thiếu thứ gì đó bạn sẽ luôn nhớ về nó, nhưng khi có được rồi thì lại dễ dàng coi nhẹ, thậm chí nhìn mà không thấy nó? 
Nếu từng yêu, bạn sẽ hiểu được điều đó. Mối tình đầu… 
Đối phương gọi điện hỏi thăm bạn, tặng quà cho bạn đều khiến bạn vui rất lâu. Tuy nhiên, một khi bạn đã xác lập mối quan hệ hoặc kết hôn thì tất cả sẽ biến mất hoặc tất cả đều biến thành điều hiển nhiên. Và khi đó là chuyện đương nhiên, liệu bạn còn trân trọng nó nữa? 
Con người luôn quan tâm, hoài niệm thứ đã mất song lại không biết trân trọng những thứ mình đang có, đang sống trong hạnh phúc mà không biết mình hạnh phúc. Có lẽ, đó chính là bất hạnh lớn nhất của con người và cũng là nguyên do khiến hạnh phúc cứ mãi vô hình. 
Ông trời cho ta khả năng nhìn thấy thì sẽ sắp xếp cho ta những bài học về sự mất đi, mất đi để có thể nhìn thấy. Nhìn thấy hạnh phúc mình đang nắm giữ.
 (Sưu tầm)